Chỉ hơn 13 triệu dân nhưng chiếm gần 40% tỷ lệ người đoạt
giải Nobel, người Do Thái được xem là dân tộc thông minh nhất thế giới. Một
trong những “bí quyết” là dạy con biết vượt khó, làm việc nhà, liên tục đặt câu
hỏi… từ nhỏ.
Những “bí quyết" này được chia
sẻ trong hội thảo về phương pháp nuôi dạy con của các bà mẹ Do Thái, diễn ra
tại Hà Nội sáng 30/6.
|
|
| Một bà mẹ Do Thái nuôi con tài năng. Ảnh minh họa: Guardian.co.uk. |
Chuyên gia giáo dục Lại Thị Hải Lý, người đã trực tiếp đến
Isarel - đất nước của người Do Thái - để tìm hiểu về phương pháp giáo dục trẻ
tại đây cho biết, cách nuôi dạy con của các bà mẹ Do Thái khá đặc biệt. Họ dành
cho con "tình yêu đống lửa" - tức là sự nhen nhóm, khích lệ chứ không
phải chỉ là cảm giác an toàn, bao bọc kiểu "tình yêu tử cung" như
phần lớn các bà mẹ Việt.
Bà mẹ nào trên thế giới cũng yêu con, nhưng cách yêu và thể
hiện tình yêu khác nhau. Giữa "Tình yêu dòng nước mát" và "tình
yêu dòng máu đào", người Israel quan niệm nước mát chỉ giải cơn khát nhất
thời còn "dòng máu đào" là tình yêu con phải nhìn xa trông
rộng, đem lại lợi ích suốt đời cho con, đào tạo đứa trẻ trở thành bản lĩnh,
thực sự mạnh mẽ trong đường đời.
Người mẹ Do Thái nói rằng “phụ huynh 100 điểm không bằng phụ
huynh 80 điểm”. Có ba điều mà người mẹ không nên làm với con là: Không thỏa mãn
trước; Không thỏa mãn tức thời; Không thỏa mãn quá mức yêu cầu của con.
"Cha mẹ ẩn giấu 20% tình yêu con để trở nên lý trí, khoa
học, nghệ thuật trong cách dạy con. Ở Israel có những trường quý
tộc nhưng lại đào tạo và rèn luyện cho học sinh biết được khó khăn, thử
thách. Có một chỉ số được các vị phụ huynh đánh giá cao ở trẻ là AQ - chỉ số
vượt khó. Càng con nhà khá giả càng cần rèn luyện chỉ số này", bà Hải Lý
chia sẻ.
Người Israel
tự đưa ra công thức cho chỉ số vượt khó AQ của họ là: 20% IQ + 80% (AQ + EQ) =
100% thành công. (IQ:chỉ số thông minh, EQ: chỉ số cảm xúc). Họ tin rằng điểm
số tốt nghĩa là trường học tốt, trường học tốt sẽ có tấm bằng đẹp, tấm bằng đẹp
sẽ có công việc tốt, nhưng công việc tốt khác với người có sự nghiệp thành
công.
Những bà mẹ Do Thái luôn nhớ một câu châm ngôn “Con lừa thồ
sách”, ý muốn gửi một thông điệp tới các con rằng: “Nếu chỉ đọc sách mà
không ứng dụng nó trong cuộc sống thì cũng chỉ là trí tuệ chết mà thôi”.
Và vì thế, người Do Thái
coi làm việc nhà là dạy trẻ cơ hội sinh tồn cơ bản. Theo một
nghiên cứu của Tạp chí giáo dục Gia đình tại Israel thì tỷ lệ thất nghiệp của
người không biết làm việc nhà cao hơn 15 lần người biết làm việc nhà, thu nhập
bình quân của họ cũng thấp hơn 20% so với người thạo việc gia đình. Họ dạy con
làm việc nhà từ nhỏ, tùy theo lứa tuổi, và thông hường, trẻ 2 tuổi đã có thể tự
phục vụ bản thân.
“Người Do Thái có câu nói nổi tiếng là ‘bố mẹ đừng làm quản gia
mà hãy làm quân sư cho con’ ý nói hãy chỉ hướng dẫn, tư vấn cho con, đừng quá
bao bọc và làm thay con mọi việc. Tuyệt đối không rơi vào căn bệnh 421 (4 ông
bà nội ngoại, 2 bố mẹ vây quanh 1 đứa trẻ) vì điều đó chẳng khác cha mẹ sẵn
sàng là nô lệ của con và chỉ đầu độc con mà thôi”, bà Hải Lý chia sẻ.
Đồng quan điểm này, bà Meirav Eilon Shahar, Đại sứ đặc mệnh
toàn quyền Israel tại Việt Nam cho rằng, trong thế giới đầy biến động hiện nay,
việc giáo dục con luôn cần sự điều chỉnh và đầu tư lâu dài.
Theo bà, ở bất kỳ đâu trên thế giới, cha mẹ và giáo viên luôn
là hình mẫu gần gũi của trẻ, vì thế có mối liên hệ tự nhiên, ý nghĩa giữa cha
mẹ và con cái. Việc giáo dục trẻ ngày nay phức tạp hơn trước đây nhiều. Thế
giới ngày nay thay đổi chóng mặt và người làm cha mẹ đôi khi không bắt kịp. Trẻ
có thể tiếp cận với nhiều thông tin, có khi đi trước bố mẹ một bước, chúng ngày
càng độc lập và phụ huynh không thể áp đặt, nhưng vẫn phải giữ vững vị trí là
người đi đầu, hướng dẫn.
Bà cho rằng không một phương pháp giáo dục nào có thể áp dụng
cho tất cả trẻ. Bản thân bà có 3 người con, con trai đầu 13 tuổi, con gái thứ
hai 8 tuổi và cậu út 5 tuổi, và cũng không thể dạy các con giống nhau vì mỗi bé
có một cá tính và khả năng nhận thức khác nhau.
Nhưng có một điều chung cần thực hiện là các con đều cần được
tôn trọng. Bố mẹ khuyến khích trẻ đưa ra ý tưởng riêng, có thể ra ngoài những
khuôn mẫu thông thường, thậm chí tranh luận với người lớn. Khuyến khích con đặt
câu hỏi để giúp con luôn sáng tạo, linh động... "có lúc tôi cũng thấy hối
hận khi không thể thoát ra quanh những câu hỏi bất tận của con", bà Shahar
đùa vui. Bà cũng động viên con tham gia các hoạt động ngoại khóa để trẻ phát
huy các thiên hướng và những sở trường của mình.
“Khen ngợi con cũng rất cần thiết, khi con được điểm cao, lúc
con thể hiện là một người bạn tốt ở trường... Với trẻ, thất bại cũng quan
trọng. Phải để trẻ thử điều mới, phải biết liều lĩnh, để trẻ hiểu rằng không
phải mọi điều đều thành công. Khi con làm sai, không phán xét trẻ, để trẻ học
hỏi từ thất bại của chính mình và tìm ra cách có thể làm khác vào lần sau”, bà
nói.
Là một nhà ngoại giao, phải đi nhiệm kỳ ở nhiều nước khác nhau,
các con của bà Meirav Eilon Shahar cũng gặp nhiều khó khăn khi phải liên tục
thay đổi nơi sống và học tập, tìm cách thích nghi với môi trường mới, tiếp xúc
với nhiều nền văn hóa khác nhau. Bà luôn dạy con tôn trọng người khác, sự khác
biệt.
Đến Việt Nam
10 tháng trước, các con đều thấy mới lạ, bà không yêu cầu trẻ phải thích nghi
ngay mà chỉ bảo các cháu giữ tư duy tích cực, để ý đến em út. Bé út 5 tuổi
không nói được tiếng Anh nên gặp khó khăn khi đến trường, giao tiếp với bạn bè.
Bà đã đặt ra một thử thách cho cậu con đầu trong việc giúp em, và cậu bé 13
tuổi đã tự nguyện đi cùng em lên xe bus, kiểm tra xem ở lớp em có làm được bài
tập hay có vui chơi với các bạn không... và cháu đã làm tốt hơn cả mẹ
mong đợi. Sau việc này, cháu thể hiện trách nhiệm người anh hướng dẫn em chu
đáo.
"Trẻ em ngoài nghĩa vụ còn có các quyền lợi: được tôn trọng,
được thất bại, được có ý kiến. Nên đặt trách nhiệm cho con nhưng chỉ vừa sức vì
trẻ con luôn cần được vui chơi. Bố mẹ tạo điều kiện tốt nhất cho con, ai cũng
muốn con cái thành công nhưng chỉ là người tư vấn, khuyên bảo chứ không ép
buộc", bà Shahar chia sẻ.
Vương Linh